Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

TỪ MỘT RỪNG CÂY

        

        

           

              Những làn gió mát, đưa nhè nhẹ thoáng qua từng cơn, làm cho lá và hoa vui mừng phất phơ như vậy gọi. Những chồi non mới nhú lên xanh mơn mỡn, ẻo lả như đang khoe mình trước gió , điểm tô thêm một bức tranh màu thiên nhiên xanh mượt và làm nổi bật với những làn mây trắng tinh khiết lan toả ra tám hướng.

            Muôn loài chim nhảy nhót chuyền cành, ríu rít hót vang liên hồi, chim hót véo von ,hòa chung giọng hát, tạo nên một âm thanh hổn hợp, sống động, mà không một ký âm nào diển đạt thành nốt nhạc.

            Một rừng cây biết sống hòa hợp, mà thiên nhiên đã ban tặng, nhường và tự sắp xếp cho nhau từng vị trí đứng, đang vươn dài những cành cây khỏe mạnh trổ đầy hoa và lá.

            Những thân cây cổ thụ tuy già nua, nhưng cứng cáp, nào là Trắc, gụ, sến, kền đến cà te, căm xe, trò chỉ, đứng đan xen với những thân cây mềm mại như thông , liểu, bạch đàn. Cùng chở che cho nhau đứng vững trước những bảo tố phong ba, mặt cho mưa dầm gió bấc. Một sự hòa quyện bảo vệ cho nhau, thật là tuyệt vời. Trải qua hơn sáu mươi năm cuộc đời vẩn lớn mạnh, vươn mình chào đón ánh bình minh.

            Một khu rừng thật yên ả và hoàn thiện như tranh họa đồ. Nhưng rồi một ngày vào khoảng trung tuần của thập niên chín hai. Đất nước đã chuyển mình hướng đến một văn minh, tương lai hiện đại, nhiều nhà máy ứng dụng ngành công nghiệp mọc lên nhiều như nấm, Cơ chế được hình thành bởi những nguồn nhân sự chưa được đào tạo thấu đáo để trở thành một Giám Đốc tương lai. Đã vội vàng chạy theo cơ chế thị trường thời mở cửa.

            Có cung ắt phải có cầu, với một số nhà máy chế biến đã đốn chặt vô tội vạ những rừng cây có niên đại đã lâu, bất chấp lời kêu gọi của tổ chức Bảo Vệ Môi Trường Thế Giới. Cũng từ đó đã phát sinh từng nhóm chuyên đi dốt phá rừng dưới sự bảo hộ của một ít người có cấp bậc đã bị biến thái, đang được giao trọng trách bảo vệ và phát triển những mầm sống tươi sanh ấy. Họ chạy theo những cám dổ của ảo vọng mà quên đi sứ mệnh đã được lãnh thọ, họ được mệnh danh là “Chủ rừng”.


               

           Họ cho đốn hạ những thân cây đang còn tươi xanh, mặt dù đã bị hư mục rồi bên trong ruột. đó là những cây rất muốn chính mình bị đốn hạ, để được di chuyển về một nơi khác mà nó cho rằng nơi ấy là thiên đường của những loài cây, mà bản thân của nó sẻ được trao chuốc thành những thân cây bóng mượt, làm vật trang trí cho đời,để cho khác đi những thân cây xù sì, vỏ cây luôn biến đổi theo thời gian của chính thiên nhiên ban tặng.

                

           Như chưa dám đã động đến những thân cây cổ thụ già có tên trong số danh sách “Danh Mộc cao quý ” đang được tổ chức Môi Trường Thế Giới bảo vệ, nên họ đành để lại với sự tiếc nuối và thèm muốn. Mà giá trị của cây luôn tỷ lệ thuận với sự kiêu hảnh và lòng ham muốn của những kẻ đốn chặt.

           Ngày tháng trôi qua, một  nhóm nhỏ dưới sự chỉ đạo của “Chủ rừng”một lòng tham vô đáy, cho rằng nếu không đốn được nguyên cây, thì họ dùng mọi thủ đoạn hòng che mắt các Nhà hiệp hội môi trường là sẻ tỉa rứt từng cành. Ôi ! thật đau thay, đã có một số cành mọc rời rạc đã nhanh chóng rụng xuống mà bản thân nó không có định hướng rồi đây sẻ đi về đâu. Nhưng vẩn còn lại một số cành , vẩn dẻo dai bám chắc, tuy rằng trên thân thể của nó cũng bị những vết dao cưa, xẻ, rạch như sắp lìa. Chịu đau đớn của vết thương đang có trên cơ thể, tưởng chừng như không thể giữ được cành cây đang ra sức đu bám trên mình của thân cây già, bằng mọi cố gắng và trí tuệ, hằng ngày thân cây cổ thụ ấy ráng hấp thụ những nguồn năng lượng mới, kỳ lạ thay, thân cây đã bắt đầu tiết ra được những chất nhựa, tỏa mùi hương gắn kết, để băng rịt lại vết thương do chính tay chân của Chủ rừng kia gây ra. Dần dần những cành cây kia như phục hồi sức sống, đã ung dung vươn cành ra lá và còn trổ đầy những đóa  hoa tươi thắm.

          Giờ đây trên từng thân cây cổ thụ già tội nghiệp, đã biến mất một số cành trỉu đầy hoa lá, nhưng những cành non lại bắt đầu mọc ra xanh tốt ngay tại chính nơi mà cành anh đã bị cắt rụng trước đó.

          Lại thêm một mùa xuân đến, niên đại của rừng cây lại ghi thêm một tuổi. Nhìn cánh rừng bổng chốc trở nên xơ xác, lá cành đang bắt đầu úa héo, nằm bên cạnh một sồ cây còn trơ lại cái gốc đang thời kỳ mục rả, không còn đủ sức gượng dậy, mà không khỏi chạnh lòng.

         Giờ đây rừng cây kia cố tìm lại những hình ảnh quen thuộc chỉ còn lại trong ký ức của bức tranh thiên nhiên đã ban tặng, bây giờ đã mất đi một nữa, chỉ còn lại bốn hướng tỏa sắc mây. Và cành cây cổ thụ già kia mong sao có một ngày các cành kia được đoàn tụ để cùng nhau nuôi dưỡng những cành cây mới mọc ngày càng vững chắc và trưởng thành, trổ đầy hoa và lá, sum xuê vươn lên vững vàng trước phong ba và bão tố để tô lại nét son của đại ngàn rừng thẳm thiên linh.

         Nào các bạn ơi!. Chúng ta hãy siết chặc tay, để cùng chung sức bảo vệ rừng cây của mình, các bạn nhé.

( Kính chân thành cảm ơn, tác giả của những bức tranh đã đăng trên trang web,và xin lượng thứ vì tôi đã dùng những bức tranh đẹp để minh họa cho bài viết " TỪ MỘT RỪNG CÂY" trên blog của tôi.)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét